Mẹ chợt nghĩ, giờ con lớn rồi, nhiều cái con còn giỏi hơn mẹ, giỏi hơn ở nhiều điều trong cuộc sống. Con hơn cha là nhà có phúc. Vậy nên tuổi này rồi, con không cần hỏi mẹ: “Tôi làm gì”? Mà cần hỏi: “Tôi muốn gì trên cuộc đời này”, nghe con! Bởi một lẽ, “Muốn con sẽ tìm được giải pháp – Không muốn con sẽ tìm lý do”.

Con yêu! Đã bao lần con hỏi: làm sao để có thể dậy đúng giờ? Mẹ sẽ trả lời rằng, con cứ nghĩ là người giàu trên thế giới này đều dậy sớm, là mình sẽ dậy sớm thôi, nếu mình hiểu sâu sắc điều này. Và sau đó con quỷ bên trong con sẽ nói: “Ồ không”, không thể dậy được đâu. Mình phải ngủ thêm một tí nữa. Thôi nhắm mắt vào, tắt chuông đi, chỉ 5 phút nữa thôi mà”.
Và lúc ấy con cần dậy tát cho con quỷ một cái thật mạnh vào má trái và một cái đau điếng vào má phải. Tát hai cái nhớ đời như thế chắc chắn con quỷ ấy sẽ tỉnh ngủ. Mẹ tin rằng, từ đó trở đi con sẽ giữ thói quen kỷ luật – Thói quen nếu nghe chuông mà không dậy thì tát con quỷ.
Nếu như con quỷ sợ bị tát thì con quỷ sẽ trở thành bạn của con và nói: “Mày ơi, dậy đi không tao bị tát”. Và cứ như vậy con giữ được thói quen kỷ luật.

Mẹ chẳng có gì ngoài cho con tấm thân mẹ sinh con ra. Mẹ tảo tần để cho con biết đứng, biết đi. Lớn hơn chút con tự biết chạy, đâu cần mẹ nâng bước. Mẹ bảo con: “Đôi khi đi nhanh còn hơn là chạy”. Con cười cười: “Mẹ thì biết gì thời cuộc mà cũng đú Trend”. Mẹ lại nhẫn nại mỉm cười cố gắng giải thích thêm:
– Đôi giày mới mẹ mua tặng con, con còn nhớ chứ?
Con gật đầu: Ngày nào chẳng đi mà không nhớ, Mẹ yêu!

Mẹ nhẹ nhàng chỉ dẫn đôi câu:
Con à, con có công cụ là đôi giày, cũng có kiến thức về chạy bộ, thầy thể dục dạy con. Nhưng con không chạy bộ là do tư duy của con điều khiển. Việc con có chạy bộ hàng ngày hay không do 80% là do tư duy của con quyết định. Mẹ chỉ đồng hành, chia sẻ những bất lợi và lợi thế của các hướng đi và cổ vũ cùng con!


Con ngoảnh đầu lại buông lời cay đắng: Bản thân mẹ ngoài 40 tuổi còn chưa chắc con đường để đi đã đúng hướng chưa?
Đọc cuốn sách Elice ở xứ sở diệu kỳ – Cuốn tiểu thuyết thiếu nhi nổi tiếng của Nhà văn người Anh Lewis Carroll, mẹ chợt nhận ra: Ừ nhỉ, con nói cũng có lý. Mẹ kể con nghe, nhân vật trong cuốn sách hỏi con mèo rằng: Tao phải đi đường nào bây giờ. Con mèo hỏi lại: Mày muốn đi đâu? Nhân vật trả lời: Đi đâu cũng được. Con mèo mới nói: Nếu mày đi đâu cũng được thì đường nào cũng đi được.
Mẹ chợt nghĩ, giờ con lớn rồi, nhiều cái con còn giỏi hơn mẹ, giỏi hơn ở nhiều điều trong cuộc sống. Con hơn cha là nhà có phúc. Vậy nên tuổi này rồi, con không cần hỏi mẹ: “Tôi làm gì”? Mà cần hỏi: “Tôi muốn gì trên cuộc đời này”, nghe con! Bởi một lẽ, “Muốn con sẽ tìm được giải pháp – Không muốn con sẽ tìm lý do”.


Mẹ Mít
