Nếu có thể, hãy biến những câu chuyện tưởng như nghiêm trọng ở trường lớp thành câu chuyện hài của con từ trường về nhà.

Cò vui vẻ với sự thống nhất: Con thức dậy sau 6 giờ sáng sẽ bị mẹ cắt bữa ăn sáng. Sau ngày đi học, tối về đi bơi, con hỉ hả cười chia sẻ: “Mẹ biết 3 hôm nay con không hề đói không. Con đứng cạnh 3 thằng bạn ăn xôi buổi sáng và mỗi thằng
cho con ăn cùng vài miếng”.
Và đó cũng là lý do cô phản ảnh: CON ĂN QUÀ VẶT BỊ CÁC CHỊ SAO ĐỎ GHI (Con phản ánh lại: CON LÀM GÌ CÓ TIỀN MÀ ĂN QUÀ VẶT. CON CHỈ ĐỨNG CẠNH 3 ANH ĂN QUÀ VẶT THÔI! MẸ HỎI LẠI CÔ XEM).
Vậy là con lại có bữa sáng đủ 3 vị xôi: “Xôi gấc, xôi xéo, xôi thịt thay vì nắm xôi ruốc mẹ mua như mọi khi”.
– Mẹ nên cười hay khóc hả con?
(Con im lặng!)
Chiều về lại đi bơi, mẹ lên bờ sớm hơn, con níu chân mẹ lại:
– Bơi thêm chút nữa, con tâm sự thêm chút đi mẹ!
– Cái gì nữa con?
– Hôm nay “3 thằng ăn xôi” đi sớm, ăn hết từ ngoài cổng trường rồi!
– Ừm!
– Nếu con nghỉ ăn trưa thì có lấy được tiền về không mẹ?
– Không, phải báo cắt.
– Thế mẹ không phải báo cắt nữa. Con có cách.
– Cách gì? Để làm gì con?
– Mai con nói chuyện tiếp không ngủ trưa là con được mời ra khỏi bán trú! Con vi
phạm một lần rồi. Mai lần nữa là cô đuổi ra thôi. Mẹ không phải xin cắt bán trú.
Nhắn nhủ:
Nếu có thể, hãy biến những câu chuyện tưởng như nghiêm trọng ở trường lớp thành câu chuyện hài của con từ trường về nhà. Chỉ cần cho con thấy rõ thông điệp: Mình muốn tốt thì phải có kỉ luật. Nhưng mọi kỷ luật đều không thể nôn nóng. Con cũng đừng sốt ruột và đừng lo quá để mọi việc đơn giản; hãy phối hợp với thầy cô với suy nghĩ đơn giản nhất, tích cực nhất.
Với giáo dục nếu không biến những việc phức tạp thành đơn giản, nếu không làm nhẹ mọi điều và có những việc tưởng đơn giản thì lại phải quan tâm và nó có tầm quan trọng. Thế mới thành công.
Mẹ Mít
