
“Tối qua, con ăn tối ở nhà ăn của Ký túc xá, có cơm, có giò, có cả tôm nữa. Con vừa ăn vừa ngẫm lại những trang sách Mẹ Mít viết. Đến ngày hôm nay con mới đọc hết những câu chuyện xoay quanh gia đình nhỏ của mẹ Mít, em Xíu và cả em Cò nữa. Cô từng nói với con là cô đã khóc khi đọc cảm nhận trước của con cho em Cò nghe trong bữa ăn và em đã lặng nhìn mẹ khóc mà ăn chậm lại. Em hỏi con là ai? Con ở đâu? Những gì mà con viết gửi Mẹ Mít lần ấy, bằng tình cảm chân thành có được khi con đọc Bộ sách của cô, không có gì là quảng cáo cho Bộ sách sắp phát hành của cô cả. Chỉ là “Em còn bé chưa hiểu dc hết giá trị” nên nghĩ thế. Nhưng em Cò là một đứa trẻ rất hiểu chuyện. Em biết chia sẻ mọi thứ dù hơi trẻ thơ, ngây ngô và trong sáng nhưng nó rất tuyệt. Những câu chuyện rất đơn giản thế thôi chỉ xoay quanh một gia đình nhỏ nhưng con lại học được cách sẻ chia, an ủi, yêu thương gia đình của chính mình. Biết cách lắng nghe mọi chuyện xung quanh mình để tìm thấy nụ cười, niềm vui trong đó. Con hiểu hơn về những gì mà Mẹ Mít phải trải qua nhưng Mẹ Mít là một người rất mạnh mẽ. Con tìm thấy những gì con đáng học trong những mẩu chuyện bình thường nhưng không tầm thường kia. Hơn nữa là con học được ở hai em cách kiểm soát hành động của bản thân mình như việc xem tivi, việc tạo thói quen tập thể dục, đọc sách và luôn nghĩ tích cực của các em vậy. Con nghĩ con cần học để nâng cao giá trị bản thân, trau dồi những kiến thức thú vị hơn, hạnh phúc hơn trong cuộc sống chứ không phải lúc nào cũng có chữ PHẢI HỌC mà tự con áp lực với chính con từ trước tới giờ. Con nghĩ đúng là như vậy. Hầu như trong tất cả mọi cuộc trò chuyện con đều PHẢI, PHẢI VÀ PHẢI. Phải làm bài tập rồi, mệt quá! Phải trực phòng! Phải ăn cơm ở nhà bếp… và PHẢI nhiều nhiều hơn thế nữa… Cảm ơn mẹ Mít đã cho con hiểu thêm về chuyện đón nhận mọi thứ trong cuộc sống và biết ơn những thứ ấy bằng chữ ĐƯỢC chứ không phải là PHẢI.
Con cũng thêm trân trọng chính mình và gia đình mình nhiều hơn. Con sẽ nhớ và hành động ngay đây những gì cô nói, cô viết bằng tình cảm, bằng mồ hôi, nước mắt và trái tim yêu thương vô điều kiện, Mẹ Mít à! Mỗi ngày thức dậy, trước khi đi ngủ, con đều nhớ tới Mẹ Mít và gia đình nhỏ Xíu – Cò và hôm đó, con làm gì cũng thấy bản thân mình đầy năng lượng, làm việc thấy mọi thứ suôn sẻ hơn đấy. Mỗi ngày con lại thèm được trò chuyện với cô vào buổi sáng sớm 6h-6h10 để có thể chào ngày mới với cô và đến buổi tối 9h30 -> 10h để kể về một ngày của con, tâm sự và chia sẻ với cô.
Con rất nhớ lời cô dặn: “sống thực tế nhưng không thực dụng, chứ không lý thuyết suông”. Chỉ trong một thời gian ngắn con đã thay đổi được bản thân mình đó là làm việc có kế hoạch, có mục tiêu rõ ràng và làm chủ bản thân. Con cố gắng hoàn thiện lại những gì con chưa làm đúng.
Con nhớ lại khi trước, con đứng đầu cấp trường mà con lại thi trượt Học sinh giỏi cấp tỉnh. Con đã buồn chán vô cùng, xấu hổ, ganh ghét, đố kị với chính mình. Con chông chênh, trách cứ bản thân từ những việc con con nhất, rồi khóc rất nhiều khiến con mất đi động lực. Con khó chịu với cả việc cỏn con, đó là bạn mượn bút của con mà không nắp lại kĩ làm mực giây ra bàn, ra quần áo của con. Rồi cả việc các bạn cứ lề mề trong công việc dọn dẹp toà ở. Con thấy mình xấu tính quá khi cứ bực dọc trong người rồi cứ nhăn mặt khó chịu. Con chưa thật sự tập trung vào một công việc nào đó, cứ quẩn quanh những việc làm vô nghĩa, ngồi vào bàn thì chẳng chịu làm bài cứ cầm điện thoại nghịch suốt…
Con cũng ước con có cuộc sống giống cô, được giống như em Xíu, em Cò vậy. Con thật mâu thuẫn, lúc bé con rất thích việc lớn lên, con muốn lớn thật nhanh. Nhưng khi thời gian trôi, con đang ở độ tuổi mà con mong muốn thì con lại thấy con không ổn chút nào cả. Con tự hỏi vì sao con cứ luôn tiêu cực như vậy và muốn thoát ra khỏi cái đầm lầy đó mà thật khó cô ạ. Mọi thứ càng trở nên hỗn độn. Con càng gắng sức để vứt nó ra khỏi đầu thì nó càng hiện rõ. Những trang viết, những lời dặn dò, những tin nhắn bất ngờ của cô lại cho con tươi mới trở lại: con như được trải nghiệm những tình huống rất nhỏ trong cuộc sống nhưng lại giàu tình cảm, giàu ý nghĩa, hài hước, dí dỏm cho con thoát ra khỏi những tiêu cực ấy.
Cô biết không, khi mà bạn của con cho con đọc những lời an ủi của cô với bạn ý con rất ngưỡng mộ vì bạn có một người hiểu bạn đến thế. Cho đến khi con được trò chuyện với cô, thật sự nó còn hơn con mong đợi.
Hôm nay cô biết động lực nào đã thôi thúc con thức dậy sớm từ 4 rưỡi sáng không? Là từ những quan tâm của cô trong từng trang sách và cả ngoài đời với con đấy! Con làm mà không cần PHẢI có lý do gì cả, cũng chẳng thèm lướt mạng xã hội mà con cứ viết, viết và viết ra hết những suy nghĩ này và tự cam kết với bản thân về sự tiếp tục thay đổi bằng một kế hoạch có mục tiêu cụ thể. Từ hôm nay, con lại ĐƯỢC sống một ngày thật vui để kể cho Mẹ Mít nghe nhiều chuyện thú vị từ con nhé! Con biết ơn Mẹ Mít nhiều lắm! Con yêu Mẹ Mít!”
(Con Ngân Tình – Lớp 10C1, Trường phổ thông Vùng Cao Việt Bắc, Thành phố Thái Nguyên)
