Mẹ tặng con động lực làm cách mạng bản thân
Nhưng con ơi, động cơ sâu xa của sự học lại nhằm để chuyển hóa bản thân, để nâng cấp bản thân, để trưởng thành. Đơn giản vậy thôi. Nếu con không có động cơ để thay đổi số phận thì động cơ về sự học cũng không có. Lúc đó, mọi sự học hành của con chỉ là đối phó.
Con yêu ơi! Con có tin vào số phận không? Mẹ hỏi vậy thôi chứ thực ra con chẳng cần tranh luận đúng sai ở câu trả lời. Con tin vào số phận cũng được, không tin cũng không sao. Nhưng có một niềm tin khác lớn hơn rất nhiều so với việc con tin vào số phận hay không, đó là niềm tin rằng con có thể thay đổi số phận của chính con. Đây là một khoa học. Nếu con không tin vào điều này, không có gì để nói hết. Vì điều này đồng nghĩa với việc con đang không có động lực để làm cách mạng bản thân. Còn một khi con không có động lực để làm cách mạng bản thân thì không có động lực để làm cách mạng cho sự học của con.

Con sẽ hoang mang đi tìm, thậm chí nghe chúng nghe bạn, nghe cả những người xấu…, có đứa trẻ bán rẻ cả cha mẹ của mình… nghe theo những cạm bẫy bên ngoài…
Nhưng con ơi, động cơ sâu xa của sự học lại nhằm để chuyển hóa bản thân, để nâng cấp bản thân, để trưởng thành. Đơn giản vậy thôi. Nếu con không có động cơ để thay đổi số phận thì động cơ về sự học cũng không có. Lúc đó, mọi sự học hành của con chỉ là đối phó.

Mẹ để mặc con ngủ và dạy con tính tự giác với quy định: Con thức dậy sau 6 giờ sáng sẽ bị mẹ cắt bữa ăn sáng. Nhưng…sau vài ngày đi học, tối về đi bơi, con hỉ hả cười chia sẻ: “Mẹ biết 3 hôm nay con không hề đói không. Con đứng cạnh 3 thằng bạn ăn xôi buổi sáng và mỗi thằng cho con ăn cùng vài miếng”.
Vậy là con lại có bữa sáng đủ 3 vị xôi: Xôi gấc, xôi xéo, xôi thịt thay vì nắm xôi ruốc mọi khi mình mua. Ngày thứ 3 con về thủ thì với mẹ: “Hôm nay 3 thằng ăn xôi đều tự giác ăn hết bữa sáng từ ở nhà rồi. Con nhìn thấy thằng bạn học cùng hồi lớp 5 đang cầm chiếc bánh mì trên tay, chưa kịp ăn, con vội chạy đến bên cạnh cắn một miếng rồi chạy và kịp nói: Xin nhá! Nó đuổi con quanh sân trường, rồi con chạy chui tọt vào lớp để mặc bạn đứng ngoài cửa nói vọng vào trêu đùa: Mày trả tao miếng bánh mì đi”. Con kể, hồi xưa lớp 5, con thường chia cho nó đồ ăn vặt, nên giờ nó không đánh con thôi!. Mẹ nhẹ nhàng ôm con, xoa đầu: “Không có bữa trưa nào miễn phí đâu con”.

Có khi nào con tự hỏi: Lỗi lầm lớn nhất của con trong cuộc sống là gì? Đức Phật trả lời: Lỗi lầm lớn nhất là con nghĩ con có thời gian. Thời gian không cần mất tiền mua. Nhưng nó là vô giá.

Rồi một ngày, mẹ nói: “Con học đi, đừng làm mất thời gian của mẹ”. Con lý luận rằng: “Thời gian của mẹ vẫn còn nguyên 24 tiềng đó ai thèm lấy mất đi đâu”. Mẹ vẫn mỉm cười: “Con giỏi thật. Thanh xuân của mẹ tính bằng thời gian chăm con đó, con có biết không?”

Ừ mới nghe tưởng chừng 24 giờ ấy chẳng ai thèm lấy, cũng có lý con nhỉ. Với đứa trẻ lớp tiểu học cũng chỉ biết tính toán rất chính xác rằng một ngày có 24 giờ, chẳng mất đi đâu giờ nào. Tổng vẫn còn nguyên 24 giờ vàng ngọc, ai thèm lấy đi của mẹ đâu.

Nhưng con ơi! Con không thể sở hữu nó nhưng con có thể dùng nó. Con không thể giữ nó nhưng con lại có thể xài nó. Và một khi thời gian trôi đi. Con sẽ không bao giờ làm nó quay trở lại được.
Tuổi thọ trung bình của mỗi con người là 78 năm. Con sử dụng khoảng 28,3 năm trong cuộc đời để ngủ. Nó chiếm gần một phần ba cuộc đời nhưng 30% trong con phải đấu tranh để ngủ ngon. Nhiều người tiêu tốn hơn 10 năm của cuộc đời để làm việc, nhưng khoảng 50% trong số đó lại muốn bỏ việc. Thời gian có giá trị hơn cả tiền bạc. Con có thể kiếm tiền nhiều hơn. Nhưng con không thể có nhiều thời gian hơn.

Con tiêu tốn 9 năm vào việc xem tivi và lướt mạng xã hội, con tiêu tốn 6 năm vào những việc lặt vặt trong nhà. Con tiêu tốn 4 năm vào ăn và uống. Con tiêu tốn 3,5 năm vào việc học hành. Con tiêu tốn 2,5 năm vào việc chải chuốt; Con tiêu tốn 2,5 năm vào việc mua sắm; Con tiêu tốn 1,5 năm để chăm sóc con cái. Con tiêu tốn 1,3 năm để tham gia giao thông. Con còn khoảng 9 năm cuộc đời. Chúng ta phải sử dụng quãng thời gian đó như thế nào đây”? Vì vậy mới có câu: Thời gian của con là hữu hạn. Vậy nên, khi con “nướng thời gian” vào cuộc sống của người khác, thì sẽ nhận được “mùi khét” của sự lãng phí chứ không thể thơm đâu.

Nếu ở đây có một tin tốt và ở đây có một tin xấu. Tin xấu là thời gian của con đang bay, tin tốt chính là con là một phi công. Hãy tưởng tượng mỗi ngày con thức dậy với 86,400 đô la trong tài khoản ngân hàng. Và khi một ngày kết thúc, tất cả số tiền ấy sẽ mất đi cho dù con có tiêu xài hay không?
Và ngày tiếp theo, con lại có 86,400 đô la khác. Con sẽ làm gì với số tiền đó? Mỗi ngày, 86,400 giây là một khoản tiền trong tài khoản cuộc đời con. Khi kết thúc một ngày, số giây đó được sử dụng. Con sẽ lại có 86,400 giây khác.
Con sẽ chẳng bao giờ lãng phí nó nếu như nó là tiền. Nhưng tại sao con lại lãng phí nó khi nó là thời gian. Những phút giây đó có sức mạnh hơn cả những tờ đô la. Con có thể làm ra nhiều tiền hơn. Nhưng con không thể làm ra nhiều thời gian hơn. Để nhận ra giá trị của một năm, hãy hỏi một bạn học sinh bị ở lại lớp. Để nhận ra giá trị của một tháng, hãy hỏi một bà mẹ mất con trong tháng cuối cùng của thai nhi. Để nhận ra giá trị của một tuần, hãy hỏi biên tập viên của một tạp chí online. Để nhận ra giá trị của một giờ, hãy hỏi một cặp đôi yêu xa. Để nhận ra giá trị của một phút, hãy hỏi một người trễ chuyến xe bus, tàu lửa hoặc máy bay. Để nhận ra giá trị của một giây, hãy hỏi một người mới thoát khỏi một tai nạn giao thông. Và để nhận ra giá trị của một tích tắc, hãy hỏi một người vừa trở thành Á quân của Olympics.
Con có nghĩ con người đang lãng phí thời gian của mình, nhưng thực ra con lại cho phép mình làm điều đó.

Trong cuộc đời thực, có hai loại người này sống bên trong con. Đừng để người nào đó trở thành sự ưu tiên khi với họ con chỉ là một sự lựa chọn.
Một lúc nào đó trong con đánh mất người quan trọng bởi vì con không coi trọng thời gian của họ. Một lúc nào đó con không nhận ra một số người quan trọng thế nào cho đến khi họ mất đi.
Bên trong con cũng có 2 giọng nói.
Một giọng nói muốn cổ vũ tinh thần – Đó là một giọng nói muốn con mở rộng và muốn con cần trưởng thành.
Và sau đó có một giọng nói khác – Đó là: giọng nói kiềm con lại; giọng nói khiến con lười biếng; giọng nói khiến con tự mãn với chính mình và giọng nói giới hạn khả năng của con lại.
Mỗi ngày, từ lúc thức dậy đến lúc đi ngủ, bên trong con luôn có trận chiến giữa 2 giọng nói. Và con đoán xem ai sẽ thắng?
Giọng nói mà con nghe nhiều nhất, giọng nói mà con chăm sóc, giọng nói mà con mở rộng… Nó là sự lựa chọn của con trong việc sử dụng thời gian như thế nào.
Cuộc sống và thời gian là hai người thầy tốt nhất của con. Cuộc sống dạy con sử dụng thời gian sao cho tốt. Và thời gian dạy con nhận ra giá trị của cuộc sống.
Và như Nhà văn Wiliam Shakespeare đã nói: Thời gian trôi chậm với những người muốn dừng lại. Rất nhanh với những người sợ hãi nó. Dài với những người buồn rầu và rất ngắn với những người vui vẻ. Nhưng với những người yêu cuộc sống, thời gian là vĩnh cửu. Vậy, con hãy chọn đi. Con lựa chọn nhanh hay chậm, ngắn hay vĩnh cửu, là ở con và sẽ nhận lại kết quả tương xứng. Dừng lại, không lựa chọn cũng là một lựa chọn, con à.

Nếu thấy dài, lười quá chẳng muốn đọc, con cố gắng đếm từ 1 đến 10 và nhớ lưu lại trong đầu các key chính mẹ đã ghi ở các bức ảnh trên. Biết đâu đấy, một ngày kia chẳng may lỡ vận, con có thể lấy ra dùng như một món quà “Mẹ tặng con động lực làm cách mạng bản thân”.

Mẹ Mít

