Nhưng đi chơi ở đâu? Chơi cái gì? Chơi như thế nào? Chơi khi nào? Tại sao phải cho chơi lại là cả câu chuyện dài. Lý thuyết rất hay và dễ. Chỉ có Mẹ Mít là tần tảo tìm cái thực tế, tử tế để các mẹ dễ bề áp dụng, không cần đánh mắng nhé.
- Đưa con đến vùng nông thôn
Tùy mức sống, điều kiện gia đình, hoàn cảnh của con mà về vùng nông thôn nào cho phù hợp. Chọn làng quê gần khoảng 20 km trở lại thì bằng xe đạp cũng khá thú vị, xe máy cũng có cái hay nếu muốn khám phá được nhiều điều ở nơi xa hơn chừng 50km trở lại; muốn thảnh thơi, không say xe thì đi bus. Ôi bus vin về Hưng Yên thì thật thú vị – Hưng Yên có ecopark, có làng cây cảnh Văn Giang, có hẳn một buổi lao động của người nông dân, có triền đê, có sông Hồng, có truyền thuyết Chử Đồng Tử – Tiên Dung, có làng nghề bánh răng bừa…

- Đưa con ra đường phố lúc ba hoặc bốn giờ sáng
“Đang say giấc, bản thân mình có muốn dậy lúc ba bốn giờ sáng không mà bốc “con tôi” dậy” – Mẹ Mít nói vui. Cách mà Mẹ Mít có được thành công trong việc đưa con đi đâu chúng cũng cảm thấy thích thú là bởi Mẹ Mít cho con được biết, được hiểu và được mong đợi gặp điều đó không chỉ trong mơ. Thông qua thực tế truyền cảm hứng, truyền động lực, những đứa trẻ sẽ có được khát vọng vươn tới và muốn tìm hiểu. Vậy nên, chúng thèm khát được tận mắt nhìn thấy những người công nhân quét rác, làm đường như kế sinh nhai của họ.

- Đưa con đến ngày hội tuyển dụng việc làm
Tấm Cám đi trẩy hội có gì khác Ngày hội tuyển dụng việc làm? Đó là câu hỏi cũng khá gây tò mò cho “tuổi ẩm ương”. “Đi trẩy hội ở nơi tập trung vô số nhà tuyển dụng biết đâu có quà, có nhiều cơ hội trải nghiệm từ các doanh nghiệp lớn, nhỏ, xem họ kiếm “xèng” ra sao” – Đó là cũng lời “dụ dỗ” không kém hấp dẫn đối với giới trẻ đã đủ tuổi hiểu biết về công việc.
Tầm quan trọng của trình độ học vấn cao và kích thích sự học hỏi của con cũng nảy sinh từ đây, qua lăng kính của trẻ khi chúng chứng kiến cánh cửa của nhà tuyển dụng.

- Đưa con đến nhà ga và sân bay
Đến đây không phải đi để ăn quà, hay check in. Hướng cho con trẻ chứng kiến tất cả các tầng lớp, loại quần áo họ mặc và loại phương tiện di chuyển họ chọn. Sau đó, đặt câu hỏi cho chúng thử hình dung “Liệu xã hội không có sự công bằng tuyệt đối?”. Điều gì sẽ thay đổi tích cực cho tương lai, cho cuộc đời của con, nếu không phải là “Nỗ lực ở hiện tại”?

- Đưa con đến thư viện hoặc nhà sách
Đã lười học chẳng mấy đứa thích đến đây đâu. Nhưng hãy cứ cho chúng tiền và bảo thích mua gì trong hiệu sách thì mua. Vài lần chúng sẽ thấy cần mua gì hữu ích ở đây. Rồi chúng sẽ thích môi trường yên tĩnh ở đây hơn là xô bồ ngoài kia. Nhưng nhớ đừng ép chúng nhé. Đợi chúng thích. Nhất định chúng sẽ thích. Đừng sốt ruột. Và đại dương kiến thức và kỹ năng khác nhau sẽ đến từ đây.

- Đưa con đến vùng núi nghèo khó
Trước tiên, ba mẹ cần chuẩn bị sức khỏe cho chúng bằng việc cho chúng hình dung những bất lợi khi tiếp cận “vùng đất khó” đó. Chỉ cho chúng lẽ sống biết ơn và cho đi chúng sẽ tự biết cách thèm muốn được đến đây để trải nghiệm. Và chúng sẽ được sống trong môi trường thiếu thốn vật chất, trẻ em miền núi sau giờ học phải phụ cha mẹ chăn bò, chăn trâu và tự tìm ra câu trả lời lần sau đến đây ta sẽ làm gì. Học cũng chỉ cần nghĩ và làm được điều đó đã.
Kết luận
Mỗi năm làm được một, hai thứ trong 6 thứ trên cũng được. Làm nhiều hơn càng tốt, nhưng nhất định đó hãy là tự nguyện và thèm khát, không cần ép buộc. Con trẻ thích cái tự nhiên, đơn sơ mà trái tim, chạm tới trái tim hơn.
Mẹ Mít
